Sự may mắn của thời đại công nghệ

Có lẽ những nhà làm phim bạn của tôi sẽ không ngần ngại mà công nhận rằng, công nghệ đã đem lại cho họ nhiều cơ hội để được làm phim hơn.
Không ít lần tôi thầm cảm ơn công nghệ và những giá trị và nó đem lại cho cuộc sống, công việc của bản thân. Không hề ngoa, nếu chỉ cần sinh sớm cỡ 10 năm thôi, tức là tôi sẽ gần 30 vào những năm 2008, thì tôi tin rằng, không chỉ mình tôi, mà rất nhiều người ở ngoài kia, sẽ không thể tiếp cận với việc làm phim một cách dễ dàng như bây giờ.
Cách đây 10 năm nghĩa là gì? Nghĩa là DSLR không quay được phim, nghĩa là để có thể quay ra được những thước phim với “chất lượng tốt, DOF mỏng, nhìn xóa phông nghệ nghệ” là cả một sự tìm tòi, tốn thời gian – tất nhiên đấy là khi bạn không có tiền và chả có được sự giúp sức của những người làm cùng (ekip).
Cái thời đấy, thời mà tôi vẫn còn lang thang ngoài phố cổ Hà Nội, cầm theo cái Handycam, làm vài cái bài tập phim tài liệu của TPD (thật, bạn chả nghe nhầm đâu) thì cái việc ghi hình được ở độ phân giải HD đã là xịn lắm rồi thì làm sao mà dám nghĩ đến những chiếc máy quay ngoài kia? Đúng là cái thời chỉ biết bám vào thanh cửa sắt ở một chung cư cũ ngoài Hà Nội mà than “Ngoài kia có gì?”
Trong gần 10 năm qua, công nghệ thay đổi không ngừng. Sự phát triển của công nghệ đi cùng với cơ hội lớn cho cuộc chơi của các anh em làm hình ảnh, dễ dàng đến mức ai chỉ với một chiếc 550D trong tay, cũng có thể tự sản xuất cho mình một đoạn phim ngắn. Nhưng không phải ai cũng làm vậy.
Công nghệ thay đổi nhanh đến mức mới ngày hôm qua thôi thì Panasonic đã cho ra một chiếc máy ảnh không gương lật có khả năng ghi hình 6K 24P không giới hạn – một việc tưởng chừng như bất khả thi, thậm chí là vào những năm đầu thập niên.
Nhưng điện ảnh thì vẫn vậy. Công nghệ dù đi nhanh đến đâu, thì vẫn có những giá trị cơ bản không hề thay đổi trong những tác phẩm lớn. Dù là 1895 – khi mà bộ phim đầu tiên được trình chiếu, hay là 2019 ở Việt Nam khi mà gần trăm dự án điện ảnh được bấm mỗi năm.
Nhưng dù dễ tiếp cận hơn, không có nghĩa là điện ảnh (hay làm phim) trở nên dễ dàng hơn. Công nghệ trao cho ta cơ hội, nhưng cùng lúc đó tước đi bản năng lần mò, sự tìm kiếm kiến thức và nền tảng cơ bản của không ít những nhà làm phim. Cuộc chơi bùng nổ cũng là lúc sự dễ dãi lại trở nên dễ được công nhận. Nhưng không sao đâu, đâu cũng vậy cả. Những gì xảy ra ở Việt Nam 2019, rất có thể đã từng xảy ra ở đâu đó vào những năm 2009.
Xét cho cùng, liệu tôi – và những người bạn cùng nghề ở ngoài kia, có thể một cách nào đó cùng lúc cảm thấy may mắn khi được sinh ra ở thời đại này, cùng lúc vượt lên trên sự hấp dẫn bề nổi của công nghệ, để có thể hòa mình vào dòng chảy của điện ảnh hay không? Nói theo kiểu hơi bị Marvel một tý, là “đừng để công nghệ chạy qua mình, mà hãy chạy trên dòng phát triển của công nghệ”, dùng công nghệ mới làm vũ khí.

Thao trường đổ mồ hôi – chiến trường không đổ máu.

Chúc may mắn các bạn của tôi.

nguồn : Nam Trung Hoang

Leave a comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *