WHY CANON EOS C200/ WHY NOW?

Nhân dịp đang có chung kết World Cup, bản thân được rảnh 1 chút sau 2 tuần quá bận, mình sẽ ngồi viết một chút về quyết đinh chớp nhoáng của bản thân cách đây hơn một tháng. Đầu tư gần 200 triệu cho một chiếc máy quay – vào năm 2018.
Throw back lại cách đây cỡ 4 năm, khi mình quyết định đầu tư cho chiếc Blackmagic Design Pocket Cinema Camera, cho tới giờ đây vẫn là bước đầu tư khôn ngoan của bản thân. Vì dù cho chiếc máy này không đem lại cho mình quá nhiều giá trị về tiền bạc (chỉ đi duy nhất 1 job ra tiền, mini clip cho The Coffee House), tuy nhiên trong quá trình sử dụng, thì với cái giá chỉ $495++, nhưng gì nó đem lại cho mình thì lại quá nhiều. 4 phim ngắn. 1 ở Việt Nam và 3 ở Hàn. Đem lại cho mình cơ hội làm việc với một bác top DP Documentary của KBS và MBC. Những mối quan hệ mới với những anh lớn trong ngành, một năm cuối đại học đầy màu sắc thú vị với các bạn Hàn. Quá nhiều cho một chiếc máy pocket. Đôi khi bạn không thể đòi hỏi quá nhiều, cái gì có điểm dừng cũng tốt hơn.
Và rồi để đến tháng 6/2018. Sau khi đứt ruột bán Pocket được nửa năm, mình quyết định đầu tư cho một chiếc máy quay tiếp theo. Canon EOS C200.
Pocket là một máy quay đẹp. Nhưng việc thiếu hụt 4K, 60 fps trong năm 2018 thì hơi khó cho mình làm việc. Và mình cần một chiếc máy quay thật thụ, để có thể dễ làm việc hơn với khách hàng, cũng như các producer quốc tế/ PD Hàn Quốc.
Vậy lúc đó, ngoài C200, mình có sự lựa chọn nào khác?
– BMD URSA Mini
– Panasonic EVA1
– Canon EOS C300 Mark II

(Mạn phép bỏ qua những Sony FS5/ FS7, vì mình thật sự không thích color sciene của những chiếc máy này, đặc biệt là sau 1 thời gian sử dụng.)
Vậy tại sao lại là C200?
Nhờ có quá trình làm việc cũng bác DP Kim Jeong Keun và hệ thống Canon của bác (từ 1DC cho cái TVC đầu tiên mình làm cùng bác, cho đến một trong những chiếc C300 Mark II đầu tiên tại Hàn Quốc cho dự án Documentary 1 năm của KBS) mình có thể tự tin mà nói trong thời điểm năm 2016, mình thuộc top một trong những người rành về C300 Mark II nhất tại Việt Nam. Mình hiểu chiếc máy offer gì được cho mình với cái giá của nó. C300 Mark II là một cỗ máy tuyệt vời, mỗi tội $12999 thì over budget của mình.
Vốn quá quen với hệ sinh thái của BMD, nhưng URSA Mini trên paper thì rất xịn, nhưng có cái gì đấy của máy làm cho mình cảm giác không an toàn. Mình đã shoot với chiếc Blackmagic Design URSA Mini 4.6K Beta đầu tiên tại Việt Nam, chiếc BMD URSA Mini Pro đầu tiên ở Việt Nam cũng qua tay mình sử dụng, và sử dụng cho 3-4 dự án liên tục sau đó. Tuy nhiên, càng dùng thì mình lại càng nhớ C300 Mark II, nhất là sau khi đem C300 II đi quay dự án travel video của đài MBC, điều kiện siêu tệ, trên núi, ẩm ướt, mưa, lạnh, làm việc cỡ 14 – 16 tiếng một ngày và 3 ngày liên tục. URSA Mini là một chiếc máy cinema tốt, không muốn nói là rất tốt với color sciene rất đẹp ở tầm giá $5999, nhưng khi đem vào các project thực tế của mình, thì nó đang không được fit in cho lắm. Câu chuyện về chiếc URSA Mini chỉ đơn giản là nó không phù hợp với các Project mà mình dự định sẽ làm, chỉ vậy thôi. Vậy là tạm bỏ URSA Mini ra ngoài cùng với C300 II…
Và đúng là ở trong tầm giá cỡ $7500 thì C200 và Panasonic EVA1 là cái làm cho mình đau đầu gần 2 tháng trước khi mở hầu bao. EVA1 có đúng những cái mình cần: 10 bit codec, VLog, 5.7K sensor và có thể shoot RAW qua SDI Output, Input Timecode BNC… Nhưng EVA1 lại có một điểm yếu rất nhỏ, làm cho mình gợi gợi suốt vài tháng: sự an tâm. Không có quá nhiều bài review on set của EVA1, mình join cả 2 group C200 User và EVA1 User trên Facebook, tỷ lệ complain về phần cứng của EVA1 nhiều vượt trội, lỗi vặt xảy ra thường xuyên…
Và đấy, lý do đưa đẩy đến sự lựa chọn C200 của mình, chỉ đơn giản là khi các đối thủ (competitor) bị gạt ra, thì bạn ngẫu nhiên là người được chọn. Cho đến cuối cùng, ở tầm giá sub $10.000, C200 đem cho mình sự an tâm hiếm thấy (mà mình hay gọi là: đơn giản là nó hoạt động/ simply it works – không lo nghĩ nhiều). Mình bỏ tiền cho C200 tức là mình đang bỏ qua khá nhiều điểm thiếu hụt của máy: chỉ có 1 cổng SDI out, thiếu hụt Timecode input BNC, không có middle codec… nhưng đổi lại, mình có được sự an tâm, 4K RAW DCI Internal up to 60P…
Điều hiếm thấy của những năm 201x.
SỰ AN TÂM. (dưới 10.000 đô thôi nhé, vì trên 10.000 đô mình có nhiều hơn các sự lựa chọn và còn an tâm hơn ^^)
PS: Sau bài viết thuần về technical ở note trước, mình quyết định ở note này mình viết nhiều hơn về trải nghiệm thực tế của bản thân với chiếc máy quay, hơn là những điều trên giấy tờ khô khan.
PS2: Tất cả giá trên bài, hoặc là giá từ BHPhoto, hoặc là giá bán chính hãng tại Việt Nam. Mình không muốn mua hàng cũ do với mình bỏ ra thêm vài (chục) triệu, đổi lại bảo hành 2 năm thì xứng đáng. Tiếc gì vài triệu cho sự an tâm?
PS3: Viết đến đây thì là phút 89 của trận chung kết rồi, các bet thủ đã vào bờ chưa?

nguồn : Nam Trung Hoang

Leave a comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *